Thời điểm mới đến trung tâm, đa số các trẻ người mềm nhũn như cọng bún, chỉ nằm hoặc bò, vậy mà sau ít tháng điều trị, phẫu thuật các em đã có thể tự bước đi. Bác sĩ chuyên khoa 2 Trần Văn Năm , phó viện trưởng viện Y dược học dân tộc, cho biết: “Kết quả bước đầu khả quan, giảm đau nhiều, thể lực khá hơn, một số trẻ tự ngồi hoặc đi được, nhiều em được phẫu thuật chỉnh hình thành công”.
Bệnh xương thuỷ tinh hiện chưa có một loại thuốc đặc hiệu nào có thể chữa khỏi nhưng nếu phát hiện và can thiệp sớm với phục hồi vận động (vật lí trị liệu), dinh dưỡng đủ chất, hạn chế gãy xương, ngừa biến dạng tay chân…
Áp dụng liệu pháp bốn chữ T: tập luyện (bơi), thức ăn, tâm lý liệu pháp, thuốc, hàng ngày trẻ được tập luyện các bài thể dục yoga, vận động, bơi lội và học chơi nhạc, vi tính…
Không chỉ cùng cảnh ngộ tật bệnh, những đứa trẻ ở đây còn có điểm chung là ý chí và niềm tin chiến thắng tật bệnh luôn thôi thúc…Lê Thị Xuân Quyên (phải) vui đùa cùng thành viên mới trong gia đình xương thuỷ tinh Nguyễn Thị Thu Thuỷ (6 tuổi) quê Nam Định.
Bơi lội và chơi bóng là những trò chơi vận động bội thu nhiều nụ cười nhất của lũ trẻ.
Ngoài ý chí và nghị lực của bản thân, các trẻ ở đây luôn nhận được sự chăm sóc chu đáo của các nhân viên. Ông Tôn Thất Hưng chăm sóc cho em Nguyễn Văn Tiến (10 tuổi, quê Hà Tĩnh) khi em này bị đau tay khi vui chơi. Tiến còn có người anh 14 tuổi cũng bị mắc bệnh xương thuỷ tinh và đang được điều trị ở đây.
Nhiều đứa trẻ tuổi thơ gần như gắn liền với bệnh viện nhưng khi tới đây các em được cho đi học, trung tâm sẽ có xe đưa đón hàng ngày.
Khoảnh khắc vui chơi của các thành viên trong đại gia đình “Xương thuỷ tinh”. Hơn 20 thành viên là 20 câu chuyện về số phận và nghị lực vượt qua mặc cảm tật bệnh.
Sự đồng cảm đã giúp những đứa trẻ thân thiết với nhau.